Canon cung Rê trưởng (Kanon und Gigue in D-Dur für drei Violinen und Basso Continuo), nghĩa là Bản luân khúc cung Rê trưởng cho ba đàn vĩ cầm và bè trầm; Canon in D là một trong những bản nhạc nổi tiếng nhất của Johann Pachelbel viết vào khoảng năm 1680.
Giống như nhiều tác phẩm khác của Pachelbel và những tác phẩm khác từ thế kỷ 17 trở về trước, bài Canon in D đã bị lãng quên suốt nhiều thế kỷ và chỉ được tái phát hiện vào thế kỷ 20. Nó được tái công bố vào năm 1919 và chỉ vài thập niên sau đó đã trở nên cực kì nổi tiếng.
Bản nhạc được đặc biệt nhắc tới vì kiểu chuyển hợp âm. Canon trở nên nổi tiếng vào cuối thập niên 1970 qua một bản thu âm nổi tiếng của dàn nhạc giao hưởng Jean-François Paillard.
Lágrima đơn giản, rất ngắn và chậm (chỉ gồm 16 nhịp và dài khoảng 2 phút) có cấu trúc ABA, phần A là Mi trưởng và B là Mi thứ. Mỗi phần có 8 nhịp. Hết phần B, phần A được lặp lại để hết. Đây là một trong những tác phẩm biểu diễn nhiều nhất từ những năm 1889 - 1909.
Nâng cao: Biến tấu (Olivia Chiang 8 phút):
Đoạn đầu và cuối đúng nguyên bản của tác giả. Đoạn giữa là các biến tấu với nhiều kỹ thuật: luyến, tremolo, harmonic, bè trầm chia thành các móc kép...